Câu chuyện về thuốc lá

07/08/2021

Trong căn nhà nhỏ nằm ở cuối làng, nghi ngút khói thuốc lá, Bình đang ngồi chơi bài, nghe tiếng động nhìn ra sân thấy con trai, Bình gọi con vào hỏi.

Bình: Mẹ mày đâu cu?

Nam (học sinh lớp 8- con trai Bình): Mẹ con đang bán hàng ngoài chợ,  bảo tý nữa mẹ về, bố và mẹ đi thăm người ốm.

Trên chiếu bài, người nào cũng phì phèo thuốc lá,  Bình rít hơi thuốc, tay vẫn tiếp tục chia bài, rút lấy tờ 20 nghìn đưa cho Nam rồi bảo.

Bình: Mẹ mày cứ lắm chuyện, để mẹ mày tự đi, cầm tiền sang nhà bác Hương mua cho bố bao thuốc Thăng Long.

Nói rồi Nam phóng xe vút ra ngoài ngõ để đi mua thuốc lá, Bình và mọi người lại tiếp tục chơi bài, khói thuốc vẫn nghi ngút.

Quầy bán thuốc nhà chị Hương hôm nay có vẻ vắng hơn mọi khi. Chị Hương đang xếp hàng.

Nam (đi vào gọi to): Bác Hương, bán cháu bao thuốc Thăng Long.

Chị Hương (chủ cửa hàng tạp hóa): Mày tí tuổi, hút vừa thuốc thôi con ạ, mà tao không bán nợ đâu nhé, bố con nhà mày suốt ngày nợ.

Nam (rút tiền từ trong túi chìa ra đưa cho chị Hương): Đây “xiền” đây, mua cho bố cháu là chính chứ cháu chỉ ké mấy điếu thôi nhé.

Chị Hương nhìn Nam đang rút tiền từ trong túi quần ra, có vẻ thấy vui, liền đi ra chỗ để thuốc lá, lấy thuốc đưa cho Nam.

Nam nhận thuốc từ tay chị Hương, cầm bao thuốc bóc và châm hút, những hơi thuốc kéo nghiền thật sâu và xả ra hơi thật dài. Đúng lúc đồng chí cán bộ tư pháp vừa đi tới, anh dừng xe máy trước quán chị Hương hỏi mua quà. Nhìn thấy chị Hương đưa cho Nam bao thuốc, rồi trước cửa hàng lại treo cả biển quảng cáo bán thuốc lá, anh khéo léo nhắc nhở:

Cán bộ tư pháp: Chị Hương này, theo quy định của Luật phòng, chống tác hại thuốc lá thì việc buôn bán thuốc lá như bây giờ của cửa hàng là có vi phạm rồi đấy.

Chị Hương (nhíu mày): Thế ạ! Em có biết đâu, lâu nay em vẫn bán mà có sao đâu!

Anh cán bộ (cười rồi nói): Chị treo biển quảng cáo để ở trước cửa hàng thế kia là vi phạm vào luật phòng, chống tác hại của thuốc lá năm 2012, vì Luật nghiêm cấm hành vi quảng cáo, khuyến mại thuốc lá, tiếp thị thuốc lá trực tiếp tới người tiêu dùng dưới mọi hình thức.

Nam trên tay vẫn cầm bao thuốc, đi gần lại chỗ chị Hương đứng nghe.  Anh cán bộ tiến lại gần Nam, nói với cậu ta:

Anh Cán bộ: Đặc biệt là chị đã bán thuốc lá cho người chưa thành niên, dù là cháu mua để sử dụng hay mua hộ cho người khác thì cũng bị nghiêm cấm. Chị Hương cũng phải lưu ý chấp hành, vừa tốt cho người vừa đẹp cho mình.

Chị Hương (phân bua): Tôi biết thuốc lá rất có hại cho sức khỏe, nhưng… thấy mọi người bán thì … thật ra loại hàng này tôi cũng chỉ bán phụ thêm thôi, anh thấy đấy, cửa hàng này chủ yếu là các loại hàng tiêu dùng thiết yếu, cần cho bà con hàng xóm chứ ở ngõ nhỏ này, làm gì có khách đâu.

Anh cán bộ tư pháp quay sang nói với Nam: Cháu còn ít tuổi nên bỏ thuốc lá đi cháu ạ, hút thuốc lá rất có hại cho sức khỏe, không chỉ cho bản thân người xài đâu mà ảnh hưởng những người xung quanh nữa và cả giống nòi của chúng ta nữa.

Nam tay cầm bao thuốc, nhìn về phía anh cán bộ tư pháp, rồi lại quay sang nhìn chị Hương.

Nam: Cháu cũng vì bị bố thường xuyên sai đi mua thuốc lá, nên cũng nghiện lúc nào không hay. Mặc dù cháu biết hút thuốc lá có hại cho sức khỏe, nhưng bị rủ rê, lôi kéo giờ không có điếu thuốc cháu thèm lắm bác ạ. Hôm nay gặp được bác cán bộ tư pháp nói việc làm này của cháu là bị pháp luật cấm, bác Hương không bán thuốc nữa và cháu cũng sẽ bỏ được thôi bác ạ.

Chị Hương cảm thấy xấu hổ đi về phía Nam lấy lại mấy bao thuốc vừa bán cho Tùng.

Chị Hương: Ừ, từ giờ bác không bán thuốc lá nữa, nghe cháu nói bác cảm thấy xấu hổ lắm.

Nói xong chị Hương đi về phía trước cửa hàng, gỡ biển quảng cáo cất đi.

Nam nhìn anh cán bộ tư pháp rồi liếc mắt nhìn sang chị Hương với vẻ như đã hiểu thêm một điều mới, học thêm bài học bổ ích, nói:

Nam: May nhờ có chú cháu đã hiểu ra, Cháu cảm ơn chú nhiều.

Hùng Anh

Các tin đã đưa ngày: